Hiển thị các bài đăng có nhãn su that. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn su that. Hiển thị tất cả bài đăng

Bà Mẹ VNAH là cộng cụ để đem lại quyền lực và tiền bạc cho COCC Cộng Sản

Hơn mười năm trước trên talawas tôi viết về cụ bà Nguyễn Thị Thứ, khi bà cụ còn sống:
“Cách quê tôi không xa, có một bà mẹ, cụ Nguyễn Thị Thứ, được phong danh hiệu “Bà Mẹ anh hùng” vì có đến 9 người con trai là liệt sĩ. Ngôn ngữ Việt Nam dù phong phú bao nhiêu cũng chẳng thể nào tả được nỗi đau trong lòng cụ khi nửa đêm thức dậy nhìn lên bàn thờ dựng 9 tấm ảnh của những đứa con trai mà cụ đã từng mang nặng đẻ đau. Tại ai? Tây? Mỹ? Quân đội miền Nam? Đảng Cộng sản? Hay tại những đứa con (chắc chắn trong đó có một số người bất hiếu) của cụ? Nhưng dù tại ai thì họ cũng đã ra đi và chỉ có nỗi đau là ở lại. Mỗi khi đọc tin về cụ tôi lại nghĩ đến nỗi đau, không phải chỉ vì cụ có 9 người con chết, mà đau hơn khi mỗi ngày, mỗi tháng trong phần đời còn lại, như một “bà mẹ anh hùng” cụ phải hãnh diện, phải tiếp tục cười tươi trên sự bất hạnh và bạc phước của chính mình.”

Bà Nguyễn Thị Thứ là một bà mẹ đáng thương, bạc phước nhưng không đại diện cho hình ảnh bà mẹ Việt Nam anh hùng dân tộc. Bà chỉ là một trong nhiều sản phẩm tuyên truyền của CS.
Cụ bà qua đời nhưng một số khác vẫn còn sống và vẫn phải tiếp tục cười tươi trên sự bất hạnh và bạc phước của chính mình.
Đảng CSVN đang cố gắng tuyệt vọng để vực dậy những xác chết, đưa các cụ già gần đất xa trời làm dụng cụ tuyên truyền.
Nhìn bức hình các bà cụ đứng trong cơn mưa tầm tã để nhận một “bằng khen” trong khi chiếc dù duy nhất được dùng để che cho Nguyễn Xuân Phúc để thấy sự băng hoại, thối rữa về đạo đức trong xã hội Việt Nam ngày nay trầm trọng đến mức độ nào.
Chính sách tẩy não có hệ thống đã xóa bỏ hẳn mọi giá trị văn hóa đạo đức truyền thống của dân tộc Việt Nam.
Một số người cũng bị tẩy não binh vực và cho rằng lỗi tại tên cầm dù, nhưng Nguyễn Xuân Phúc thì sao? Chẳng lẻ ông ta không biết người đàn bà đứng trước mặt trong chiếc áo mưa mong manh kia đang tuổi mẹ hay bà nội, bà ngoại của mình?
Một bức hình khác chụp tại Nam Phi, trong đó cả tổng thống Barack Obama và cựu tổng thống George W. Bush đều phải đi trong mưa khi đến tham dự tang lễ của cố TT Nelson Mandela và chiếc dù chỉ dành che phụ nữ. Bức hình cho thấy cách đối xử giữa những con người dù là nguyên thủ quốc gia đang được áp dụng một cách bình thường trên khắp thế giới khác với một Việt Nam đang bị thối rữa, như thế nào.
Một quốc gia dù giàu có bao nhiêu cũng không mua được đạo đức. Đó không phải là một nhà máy, một trung tâm kỹ thuật mà là phần của nếp sống, của truyền thống được chính quốc gia đó xây dựng, học hỏi và phát huy qua suốt chiều dài lịch sử.
Tàn phá rất dễ nhưng xây dựng lại rất khó, tốn rất nhiều thời gian.
Phục hồi được các giá trị văn hóa đạo đức như thời Việt Nam Cộng Hòa và từ đó phát huy cao hơn, là một nỗ lực gian nan, nhưng nếu mọi người còn có lòng, còn kiên nhẫn, các giá trị tốt đẹp đó sớm muộn cũng sẽ được phục hồi.
Trần Trung Đạo

Sự thật về nhân vật "nữ anh hùng" Võ Thị Sáu.

Giới văn nghệ sĩ và trí thức mạn đàm về "anh hùng" Võ Thị Sáu: Nhà thơ Nguyễn Duy (người kể chuyện), nhà văn Lê Hoài Nguyên (tên thật là Thái Kế Toại, nguyên Đại tá công an, công tác tại A.25), nhà văn Nguyên Ngọc, nhà văn Phạm Xuân Nguyên, nữ diễn viên Mỹ Khanh, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà thơ Bùi Chát, TS Nguyễn Quang A (người quay video), PGS.TS Hoàng Dũng,...

 Mọi người xem video dưới đây.




"Có giỏi thì về đây mà làm..." thì CS có mị dân được không?

"Có giỏi thì về đây mà làm..." thì CS có mị dân được không?

Mình không không đếm xuể và cũng không có cách nào nhớ nổi số lần đọc câu trên.
Ở góc độ "giỏi", vô vàn những người Việt ở hải ngoại đã được đào tạo nhiều cấp độ khác nhau, đã sống và làm việc rất lâu ở bên ngoài. Họ thừa giỏi để gánh vác bất cứ chuyện gì, từ chuyện quốc gia đại sự đến chuyện đời sống cá nhân. Tuy nhiên, cái "giỏi" của họ không cách gì có thể áp dụng được ở một môi trường màu mè, giả dối, giáo điều, đè nén và bóp nghẹt như ở Việt Nam hiện nay. Cái "giỏi" của những người lương thiện và trí đức là thứ vô giá trị trong môi trường giả dối, lừa lọc, xem thường trí tuệ và chỉ chăm chú việc bảo vệ chế độ, nịnh bợ lãnh đạo, tôn thờ lãnh tụ.
Ở góc độ "có lợi", những người Việt ở hải ngoại chẳng có lý do gì để "về mà làm". Những người Việt ra đi cho đến ngày giờ này, ít ra cũng đã có đời sống ổn định và dễ thở. Phần lớn thì đã có cơ ngơi, nếu không muốn nói là giàu có. Họ sống tự do, họ được luật pháp quốc gia họ đang định cư bảo vệ. Chẳng có mấy ai muốn về để làm ông này, bà nọ, ngoại trừ một số rất ít những con kên kên cơ hội chủ nghĩa.
Không kể đến những hành động thật sự, những thứ vật chất mà người Việt hải ngoại đã "làm" cho Việt Nam trong suốt mấy chục năm qua, những điều họ đang "làm" mỗi ngày, có nghĩa là phê bình một chế độ thối nát và giả tạo, mong mỏi đất nước Việt Nam tốt đẹp hơn, mong mỏi người dân sống dễ thở hơn, tự do hơn, mong mỏi xã hội công bằng hơn...v.v... chẳng phải cho họ mà cho đất nước Việt Nam và những đồng bào của họ sống nơi đó. Cùng lắm, họ sẽ về thăm quê hương, gia đình, bạn bè rồi họ lại đi. Họ sẽ "về" với căn nhà của họ ở quê hương mới, nơi họ đã gắn bó và mọc rễ hơn nửa cuộc đời, hoặc cùng lắm, họ trở về nơi chôn nhau cắt rốn để nằm xuống vĩnh viễn trong lòng đất mẹ.
Bởi vậy, suy nghĩ "có giỏi thì về đây mà làm..." không thể đi từ những con người lương thiện, tâm đức và duy lý mà chỉ có thể đi từ những kẻ cơ hội, tham lam, hẹp hòi và ác tâm.

Hoàng Ngọc Diêu

Nữ pháo thủ Hà Nội bảo vệ lẽ phải trở thành cái gai trong mắt chính quyền

LẼ PHẢI
Cụ bà Dư Thị Thành năm nay suýt soát 70, đã đầu ấp tay gối với cụ Kình cả cuộc đời và có với nhau một đàn con, cháu, chắt.
Mấy chục năm trước, thời chiến tranh, bà Thành là một trong 8 nữ pháo thủ Đồng Tâm bảo vệ vùng trời Hà Nội. Thời đó, trong mắt chế độ, có lẽ bà được coi là người hùng, hay ít nhất cũng là công dân kiểu mẫu.
Nay, sau biến cố Đồng Tâm,hình ảnh đó dường như đã đảo ngược.
Ngày cụ Kình bị công an, quân đội đánh gãy chân giữa đồng và bị bắt mang đi biệt tăm tích cùng con trai và những dân làng khác, bà nén nỗi đau, vừa quán xuyến việc nhà, vừa chung tay cùng hàng ngàn dân làng Đồng Tâm tìm cách đưa những người thân yêu trở về. Nỗ lực của bà và dân làng cuối cùng đã tạo ra cuộc khủng hoảng con tin vô tiền khoáng hậu trong lịch sử đương đại Việt Nam, rúng động dư luận trong nước và được cả báo chí quốc tế biết đến.
Bà Thành hẳn chẳng thể ngờ đời mình có lúc lại bị đặt vào một tình cảnh trớ trêu như vậy. Đồng Tâm và cụ Kình chồng bà bỗng trở thành những cái tên nổi tiếng, dù có thể theo cách mà bà không mong đợi.
Khi được hỏi đã có suy nghĩ gì và cảm xúc thế nào lúc biết cụ Kình bị đánh đập, bắt giải đi và có thể phải vào tù, bà Thành đáp:
“Lúc đó chẳng nghĩ được gì cả chú ơi. Tôi chỉ biết trong đầu là chồng tôi làm điều phải. Và chúng tôi cũng đang làm điều phải.”
Lịch sử của một quốc gia, và cũng có thể là của nhân loại nữa, đôi khi được nắn dòng không phải bởi các quyết định lớn lao của những lãnh tụ đầy quyền uy, mà là nhờ những người bình thường như bà Thành, trong những thời điểm thử thách nhất đời mình, đã chọn điều phải để làm.
fb Nguyen Anh Tuan

CON LÃNH ĐẠO DU HỌC HAY ĂN CHƠI?

Nguyễn Đức Hạnh, con Nguyễn Đức Chung đang du học ở xứ tôi đang ở.
Cuộc đời của Hạnh rất khổ sở tại Úc, chỉ sống bằng đồng lương rất nhỏ nhoi của cha mình, ông là Thiếu tướng Công an (trước kia), hiện là Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội với đồng lương vỏn vẹn không hơn 16 triệu đồng/tháng.








Sống một thời gian mấy chục năm tại Úc tôi thường thấy, với những người trẻ mà ăn chơi theo cách xa xỉ, tiêu tiền như nước như vậy thì chỉ có 2 trường hợp:
1/ Con các lãnh đạo.
2/ Buôn bán bạch phiến hoặc trồng cần sa...
Có trường hợp thứ 3 là con những đại gia (dân bình thường), nhưng loại này, cách tiêu tiền không xa xỉ như 2 loại trên.
Câu hỏi được đặt ra là:
Tiền ở đâu Hạnh có thể tiêu tiền như thế? Ông Chung cung cấp?
Nếu là của cha cung cấp, thì tiền ở đâu mà ông Chung có thể chu cấp cho con du học và ăn chơi như vậy với mức lương của nhà nước không hơn 16 triệu/tháng?

Các lâu đài nguy nga của các quan chức ĐCS VN

Toà lâu đài và những căn biệt thự, biệt phủ "hot" nhất Việt Nam của giàn lãnh đạo nước ta từ Huyện đến TƯ "đồ sộ" hiện hữu theo đúng "quy trình" làm việc chuyên cần từ thời trai trẻ: lao động đến thối cả móng tay, chạy xe ôm ngoài giờ xuyên màn đêm, buôn chổi đót, lá chít, chăn nuôi lợn, làm men nấu rượu, vay ngân hàng tiền tỷ...

1. Lâu đài nguy nga "tư bản đỏ" của đồng chí Hoàng Quốc Khánh - Uỷ viên ban thường vụ, chủ nhiệm Uỷ ban kiểm toán tỉnh Sơn La.
2. Biệt thự của đồng chí Phạm Hồng Hà - Chủ tịch UBND thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh (ngôi biệt thự rộng khoảng 470 m2, có giá khoảng 70 triệu vnđ/m2).
3. Biệt thự của đồng chí Phạm Minh Huấn - Chủ tịch UBND tỉnh Tuyên Quang.
4. Biệt thự của đồng chí Nguyễn Đức Vượng - Bí thư huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam.
5. Biệt thự của đồng chí Nguyễn Sỹ Kỷ - Phó ban nội chính tỉnh ủy Đắk Lắk.
6. Biệt phủ 16.000 m2 của đồng chí Trần Văn Truyền - Nguyên tổng thanh tra chính phủ.
7. Biệt thự rộng hơn một hecta ở tỉnh Bình Dương của đồng chí Nguyễn Minh Triết - Nguyên chủ tịch nước.
8. Biệt thự của đồng chí Nguyễn Hoà Bình - Chánh án toà án nhân dân tối cao, Nguyên bí thư tỉnh ủy tỉnh Quảng Ngãi.
9. Biệt thự của đồng chí Lê Phước Hoài Bảo (con trai của Nguyên bí thư tỉnh Quảng Nam - Lê Thanh Phước) - Giám đốc sở kế hoạch đầu tư và là Đại biểu HĐND tỉnh Quảng Nam ở tuổi 30.
10. Biệt phủ nằm trên mảnh đất 10.000 m2 của đồng chí Thiếu tướng Đặng Trần Chiêu - Giám đốc công an tỉnh Yên Bái.
11. Biệt phủ nằm trên mảnh đất 13.000 m2 của đồng chí Phạm Sỹ Quý - Giám đốc sở tài nguyên và môi trường tỉnh Yên Bái.
12. Biệt thự của Nguyên chánh toà án nhân dân tỉnh Quảng Ninh.
13. Biệt thự của đồng chí Lê Thanh Cung - Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương (đ/c: phường Định Hoà, thành phố Thủ Dầu 1, tỉnh Bình Dương).
14. Biệt thự của đồng chí Nguyễn Duy Hưng - Nguyên bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh.
15. Biệt thự của đồng chí Đặng Xuân Phong - Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai
16. Biệt thự 1.500 m2 của đồng chí Hà Hoà Bình - Nguyên phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc.
17. Biệt thự của đồng chí Nguyễn Công Ngọ - Nguyên bí thư tỉnh ủy, chủ tịch HĐND tỉnh Bắc Ninh.
18. Biệt thự của đồng chí Nguyễn Văn Trịnh - Nguyên chủ tịch HĐQT, Giám đốc công ty cổ phần Than Vàng Danh Vinacomin.
19. Biệt thự 850 m2 của đồng chí Nông Đức Mạnh - Nguyên tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam.
20. Biệt thự của đồng chí Thiếu tướng Phan Như Thạch - Nguyên giám đốc công an tỉnh Quảng Nam.
21. Biệt thự của đồng chí Thiếu tướng Hồ Quốc Việt - Nguyên giám đốc công an tỉnh Bến Tre.
22. Căn hộ bằng gỗ lim của đồng chí Đàm Văn Bông - Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang.
23. Biệt thự của đồng chí Hà Hải Dương - Chủ tịch UBND thị xã Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh.
24. Biệt thự của đồng chí Trần Vũ Quỳnh Anh - Trưởng phòng Phòng quản lý nhà và thị trường bất động sản, sở xây dựng tỉnh Thanh Hoá.
25. Biệt thự Hoa sữa của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc - Thủ tướng Chính phủ.
26. Biệt thự của Đại tá Phùng Quang Hải (con trai của Nguyên bộ trưởng Bộ quốc phòng - Phùng Quang Thanh) - Nguyên chủ tịch hội đồng thành viên, Nguyên tổng giám đốc công ty 319 (tiền thân là Sư đoàn 319 - Quân khu 3).
27. Biệt thự của đồng chí Phạm Thanh Hà - Uỷ viên ban thường vụ, Trưởng ban quản lý khu kinh tế tỉnh Kon Tum.
28. Biệt thự của đồng chí Tiến sĩ y khoa Vũ Thị Thu Thuỷ - Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh.
29. Biệt thự của đồng chí Nguyễn Xuân Phi - Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy thành phố Thanh Hóa.
30. Biệt thự gỗ quý của đồng chí Thiếu uý Trần Thị Thuý Hằng (con gái của Giám đốc công an tỉnh Đắk Lắk - Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi) - Cảnh sát kinh tế công an tỉnh Đắk Lắk.
Còn tiếp phần 2....


















Bộ Tài nguyên và Môi trường có cấp phép xả thải nhiệt điện Vĩnh Tân?

Cái tát dành cho Bộ Tài nguyên và Môi trường.
Một lần nữa, thủ đoạn xảo ngôn, dối trá trắng trợn của một quan chức cấp cao lại bị vạch trần. Đó là trường hợp của Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Linh Ngọc, khi ông này nói về việc cấp phép xả 1 triệu m3 (chất thải nạo vét luồng vào cảng) cho Công ty Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 ra 30ha biển Bình Thuận, cách khu bảo tồn thiên nhiên Hòn Cau chỉ 8km.
 Trên báo Pháp luật TP.HCM, ông Ngọc trả lời phỏng vấn như sau:
"• Như ông nói là Bộ đã khảo sát chi tiết khu vực 30 ha cấp phép cho hoạt động nhận chìm này. Vậy hệ sinh thái biển dưới đó thế nào?
+ Cát thôi.
• Có các hệ sinh thái, sinh vật như cỏ biển, san hô hay khu vực mà sinh vật biển sinh sản?
+ Không có. Nếu có thì không bao giờ chúng tôi cấp phép! Khẳng định với các bạn như vậy! Chúng tôi có trách nhiệm với môi trường, các bạn không nên đặt những câu hỏi kiểu như vậy".
Thế nhưng, những bức ảnh tôi post dưới đây lại chính là khu vực đáy biển, nơi tiếp nhận chất thải mà ông Nguyễn Linh Ngọc cấp phép.
Giữa lời khẳng định chắc nịch là đáy biển chỉ có "cát thôi", không có san hô và sinh vật biển, với các hình ảnh hết sức trực quan sinh động là đang có san hô, có thảm sinh vật biển sinh sống, được VTC14 thông qua các thợ lặn ghi lại, thì thực sự không còn gì để nói về sự dối trá trơ trẽn của lãnh đạo Bộ Tài nguyên và Môi trường. Đây là một cái tát vào mặt loại quan chức như ông Ngọc và cái tát dành cho cả Bộ Tài nguyên và Môi trường.
Với sự thật không thể chối cãi này, ông Ngọc, nếu còn có lương tri để thức tỉnh thì hãy lập tức rời khỏi cái ghế mà ông đang ngồi. Ông không xứng đáng. Tuyệt đối không! Nếu ông ta vì tham quyền cố vị, vì bổng lộc, hay bất cứ lý do gì mà vẫn cố sống cố chết bám vào cái ghế thứ trưởng, thì những lãnh đạo cấp cao hơn, nếu còn có lương tri, nếu còn nghĩ đến giữ gì kỉ cương phép nước, đến niềm tin của nhân dân, cần phải cách chức thứ trưởng đối với ông Ngọc. Một kẻ đạo đức như vậy không xứng đáng làm người chứ đừng nói làm quan.
Với sự thật đã được phơi bày này, Bộ Tài nguyên và Môi trường phải ngay lập tức rút lại giấy phép đổ 1 triệu m3 chất thải xuống biển.
Chính ông Ngọc, người thay mặt ông Bộ trưởng Trần Hồng Hà ký giấy phép, đã nói nếu có (san hô và sinh vật biển) thì không bao giờ cấp phép. Nay báo chí đã chứng minh dưới đáy biển có san hô, có sinh vật biển, thì việc rút lại tờ giấy kia là đương nhiên. Sự thật đã rành rành, các ông không thể tiếp tục lì lợm được nữa. Bởi như thế chẳng khác nào các ông gián tiếp tuyên bố, làm quan chức là phải mất hết liêm sỉ!?